Nghệ An: Xót xa cụ ông 80 tuổi nuôi vợ tàn tật có 3 người con điên

06:42 24/01/2019

Tuổi đã cao nhưng ông Trần Văn Sáu ở xóm 4 xã Bài Sơn- Đô Lương không được an hưởng tuổi già như những cụ ông khác, mà ông đang phải gánh chịu nỗi đau đeo đẳng đến cuối cuộc đời, có 3 người con thì cả 3 đều bị điên dại, trong đó có 1 người con đã m.â’t Vợ ông Sáu hiện bị tàn tật đi lại rất khó khăn.

Anh Trần Văn Lưu (ngồi) và anh Trần Văn Sơn con ông Trần Văn Sáu.

Ngôi nhà của ông Trần Văn Sáu và vợ là bà Hồ Thị Chế vắng hoắt, trong nhà trống trải với chiếc giường nằm trên đó chỉ có chiếc chăn nhàu nhĩ càng làm cho khung cảnh thêm buồn. Hiện ngôi nhà chỉ có người con trai thứ 2 là Trần Văn Sơn quẩn quanh ở ngoài mảnh vườn trước sân nhà. Ông Trần Văn Sáu và bà Hồ Thị Chế phải đi ở nhờ gia đình khác bởi sợ Sơn cứ lên cơn là đánɦ đập ông bà. Người con trai đầu cũng bị điên dại, lại cũng phải ở nhờ một gia đình người cháu của ông Sáu vì sợ Sơn đ.a’nh Còn người con trai thứ 3 do bệnh điên nặng quá đã mất vài năm nay.

Ngôi nhà không có gì đáng giá ngoài chiếc giường nằm.

Cũng như biết bao trai làng khác, lớn lên ông Trần Văn Sáu (SN1938) rời quê nhà đi bộ đội, đơn vị ông ở Binh đoàn 32 đóng quân tại Quảng Trị. Năm 1968, ông lấy bà Hồ Thị Chế quê ở xã Quỳnh Tam (nay là xã Tân Sơn) huyện Quỳnh Lưu- Nghệ An. Lấy vợ, nhưng ông không biết được mình đã bị nhiễm c.h.ấ.t đ.ộ.c da cam lúc còn chiến đấu ở chiến trường. Năm 1970, vợ chồng ông sinh người con đầu lòng là Trần Văn Lưu, nhưng đứa trẻ sinh ra chừng 1 tháng đã có biểu hiện không bình thường, lớn lên ngẩn ngơ, điên dại không biết gì, chỉ nói được đôi câu nhưng không tròn tiếng. Từ đó đến nay anh Lưu phải có người  tắm rửa, giặt giũ hộ quần áo.

Anh Trần Văn Lưu phải có người tắm rửa, chỉ nói được ít câu không tròn tiếng. ( Người ngồi)

Khi anh Lưu được 11 tuổi, năm 1981, vợ chồng ông Sáu và bà Chế sinh thêm người con trai thứ 2. Khác với người con trai đầu, Trần Văn Sơn sinh ra khỏe mạnh bình thường, càng lớn càng học giỏi, là cậu bé thông minh nổi tiếng nhất vùng. Học hết cấp 3, anh Sơn thi vào Đại học Sư phạm ở Tây Nguyên đỗ với  số điểm rất cao. Tốt nghiệp ra trường, trở thành giáo viên dạy học cấp 3 tại một trường THPT ở Lâm Đồng. Sau 6 tháng đứng trên bục giảng, bỗng nhiên anh Sơn phát điên. Trở về nhà đập phá đồ đạc, gặp ai cũng đ.a’nh rồi không phâ.n biệ t được cả bố mẹ mình, nhiều lần đuổi đánɦ bố mẹ chảy cả m.á.u đầu.

Bà Sáu đi lại rất khó khăn do tàn tật, hiện đang phải ở nhờ nhà người cháu.

Ngoài 2 người con trai đầu, người con thứ 3 của ông Lưu và bà Chế lại càng thương tâm hơn. Sinh năm 1985, Trần Văn Trà sinh ra và lớn lên rất khỏe mạnh, siêng năng, học giỏi. Học hết lớp 12, anh Trà không thi vào Đại học mà lên đường nhập ngũ, đơn vị đóng quân ở huyện Nam Đàn, thuộc Đại đội Thông tin- Quân khu 4. Suốt thời gian quân ngũ, anh Trà luôn được đồng đội quý mến. Lúc được nghỉ phép, anh Trà về nhà hết mực yêu thương bố mẹ, lúc trở lại đơn vị cứ ôm chặt lấy mẹ, rồi hứa với bố sẽ hoàn thành tốt nghĩa vụ quân sự. Hết thời gian quân ngũ, anh Trà trở về địa phương. Thương cha mẹ đã có tuổi, anh vào TP Hồ Chí Minh quyết chí lập nghiệp, xin làm bảo vệ tại một Công ty điện t.ử Khoảng chừng 1 năm sau, mọi người sững sờ khi anh Trà bỗng phát điên, lên cơn đập phá và đánɦ mọi người. Trở về nhà, cứ mỗi lần lên cơn, anh Trà cầm d.a.o rệt đuổi mọi người, đ.ậ.p đ.á.n.h bố mẹ.

Ông Sáu và bà Chế phải đến ở nhờ nhà anh Trần Văn Mão để tránh bị con đ.á.n.h đ.ậ.p.

Thương 3 đứa con trai, ông Sáu, bà Chế khóc cạn nước mắt, nhiều lần đưa các con đi chữa trị tại trại Tâm thần Nghi Phú, Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh đóng tại xã Giang Sơn Đông- Đô Lương, cứ được một thời gian ở cơ sở điều trị trở về nhà lại tái phát bệnh. Trước những cơn tái phát bệnh ngày càng nặng, năm 2016, anh Trà đã không qua khỏi.

Khổ nhất vẫn là ông Sáu, cách đây 6 năm, bà Chế vợ ông bị ngã, g.ã.y x.ư.ơ.n.g vai, gãy cả chân, đi lại rất khó khăn, ông  phải chăm nuôi bà, lại phải canh chừng các con khi nổi cơn điên. Nhiều lần ông phải ôm đầu m.á.u chảy đầm đìa chạy sang nhờ anh Trần Văn Lộc- hàng xóm đưa đến trạm xã xã để khâu. Còn bà Chế thì phải mò mẫn trốn vào chuồng trâu để ngủ.

Phút hiếm hoi của 3 bố con ông Sáu.

Gần đây, khi tuổi ngày càng cao, sức khỏe yếu, để bảo đảm an toàn t.í.n.h m.ạ.n.g cho 2 vợ chồng già bất hạnh, ông bà phải ở nhờ nhà người cháu là anh Trần Văn Mão người trong xã. Người con đầu Trần Văn Lưu lại ở nhờ nhà anh Trần Văn Thái cùng xóm để tránh bị em ruột mình là Trần Văn Trà lên cơn đánɦ đập.

Trước hoàn cảnh của ông Sáu, bà Chế, mọi người rất thương cảm, anh Trần Văn Nhạc hàng xóm cho biết: “Chúng tôi ai cũng thương ông bà, mong muốn của chúng tôi là ông bà được sự giúp đỡ hỗ trợ của mọi người để có thêm tiền thuốc men chữa trị bệnh cho 2 người con”.

Ông Sáu gạt nước mắt sau khi nói về hoàn cảnh gia đình và đồng đội đã hy sinh. Ngọc Phương

Bước sang tuổi 80, ngày ngày ông Sáu lại đạp xe ra chợ mua bó rau, cân gạo về nuôi vợ, đưa cơm cho con. Chăm sóc người vợ già bao năm cùng ông cắn răng nếm trải nỗi đau xé lòng với 3 người con sinh ra không được bình thường như biết bao cặp vợ chồng khác. Nghĩ đến gia cảnh gia đình, mắt ông đỏ hoe, rồi những giọt nước mắt lăn dài trên gò má người cựu lính già. Hoàn cảnh của ông bà rất cần được mọi người quan tâm, giúp đỡ./.

Theo Ngọc Phương/Doluong.gov.vn

Bạn có thể quan tâm

lên đầu trang