Bóng đá, Thể thao, Thể Thao Việt Nam

Tự truyện Công Vinh:”Tôi ghen tị với Văn Quyến”

Nghệ An

Thành viên

Trong cuốn tự truyện của mình, Công Vinh đã chia sẻ khá chi tiết về Văn Quyến.

“Phạm Văn Quyến mãi mãi là cái tên gây tiếc nuối trong lịch sử bóng đá Việt Nam. Bởi nếu sự nghiệp dài hơi hơn, chúng ta đã có một ngôi sao vượt ra khỏi khu vực, để trở thành một trong những ngôi sao thực thụ của châu lục”.

“Sự nghiệp của tôi không bao giờ thoát khỏi những so sánh với anh. Tôi chấp nhận chuyện đó, và tôi xem sự so sánh ấy là động lực để vươn lên”.

“Không gập cơ bụng, chả hít đất, bỏ qua những bài tập kĩ năng. Thành tích cá nhân của anh luôn kém nhất đội”.

“Tôi muốn được phối hợp với anh trên sân, chứ không muốn chỉ được nhìn anh từ băng ghế dự bị”.

“Những lúc tập luyện mệt mỏi, tôi thầm trách ông trời sao không cho mình một chút thiên tài của Văn Quyến. Anh không tập gì vẫn dễ dàng xé toang hàng phòng ngự đối thủ”.

“Nhưng vì không tập luyện thường xuyên nên phong độ anh không đều. Chơi hay điểm vọt lên mười, mà khi kém thì tuột xuống hẳn 1”.

So sánh Quyến với Ronaldo “béo” của Brazil rồi kết luận: “Tôi thấy anh Quyến cũng xứng đáng được đối xử đặc biệt”.

“Uống rượu vô địch thiên hạ, có tiếng ở Nghệ An. Anh Quyến hút thuốc cũng không ít, kể cả khi lên tập trung đội tuyển. Và anh thay người yêu như thay áo… Đấy là những đặc quyền của những thiên tài. Ông trời cho thiên tài, nhưng cũng cho họ cái tật”.

“Tiếc vì anh Quyến đã không có một bằng hữu hay một người thân đủ sức mạnh kiềm chế bản năng của anh ấy. Bạn bè quanh anh rất đông, nhưng đa số chỉ tung hô anh chứ không dám nói những lời thật lòng. Còn tôi có Hồng Tiến”.

“Anh Quyến đã nhìn thấy kết cục của mình. Anh là người sống trong hiện tại, anh muốn rải nghiệm cảm giác ở trên đỉnh cao ngất ngưỡng của đời người và mặc kệ ngày mai. Anh như chiếc đèn cầy, càng cháy sáng thì càng lụi tàn đi”.

“Tôi trái ngược với anh Quyến. Tôi không có tài năng thiên bẩm, tôi không có số mệnh của một ngôi sao”.

“Khi nghe ai đó nói tôi vui vì anh Quyến trượt ngã, hay việc anh trượt ngã là cơ hội của tôi, tôi đều cảm thấy chua chát. Vì họ không biết tôi buồn thế nào khi một người đàn anh, một nguồn cảm hứng lớn của mình sa ngã. Sao lại nói tôi vui với vận rủi của đồng đội?”.

Trích tự truyện Lê Công Vinh – Phút 89

Tin mới nhất

Tin cùng chuyên mục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *