Vì cộng đồng

Nghệ An: Hai đứa con thơ đều mắc bệnh teo não từ 6 tháng tuổi, đôi vợ chồng nghèo đau đớn nhìn con héo úa từng ngày

Sinh được hai đứa con thì cả hai đều mắc bệnh teo não khi vừa 6 tháng tuổi. Không có tiền đưa con đi chữa trị, vợ chồng chị Phương đành bất lực, nhìn con héo úa từng ngày.

Tuổi thơ bất hạnh

Đập vào mắt chúng tôi khi bước vào hai gian nhà nhỏ của chị Nguyễn Thị Phương (23 tuổi, ngụ xóm 7, xã Quỳnh Mỹ, huyện Quỳnh Lưu,tỉnh Nghệ An) là hình ảnh hai đứa trẻ thơ nằm trên giường. Đứa lớn là Hoàng Thị Bích Ngọc (2 tuổi) nằm bất động, đôi mắt lờ đờ, vô giác. Phía bên cạnh, cậu em trai Hoàng Bảo Nam (7 tháng tuổi) chân tay co rút, khóc ngặt nghèo.

Hai đứa con thơ đều mắc bệnh teo não từ 6 tháng tuổi, đôi vợ chồng nghèo đau đớn nhìn con héo úa từng ngày - Ảnh 1.

Đã hơn 2 tuổi nhưng bé Ngọc chỉ nằm một chỗ, ăn, ngủ và quấy khóc

Nghe tiếng con khóc, chị Phương đang giặt quần áo phía ngoài giếng chạy vào, lau vội đôi tay đang ướt sững, lạnh ngắt vào chiếc áo đang mặc rồi bế con dỗ dành. Nhắc đến tình hình sức khỏe hiện tại của hai con, đôi mắt người mẹ trẻ nhòa lệ.

“Một đứa mắc bệnh hiểm nghèo đã đau đớn lắm, đằng này, ông trời không có mắt, bắt hai đứa con tôi phải cùng chung số phận. Nhà nghèo khó, vợ chồng tôi chỉ biết bất lực nhìn con héo úa từng ngày vì căn bệnh teo não quái ác. Chúng chào đời chưa được bao lâu giờ đã phải cận kề cái chết rồi”, chị Phương khóc nghẹn.

Hai đứa con thơ đều mắc bệnh teo não từ 6 tháng tuổi, đôi vợ chồng nghèo đau đớn nhìn con héo úa từng ngày - Ảnh 2.

Chỉ cần sốt nhẹ là bé Nam lên cơn co giật, chân tay co rút

Bé Ngọc chào đời bình thường, khỏe mạnh nhưng mãi đến tháng thứ 6 mới biết lật. Dù lật nhưng cái đầu rất yếu, không thể ngóc lên được. Đưa con đi khám tại bệnh viện tuyến huyện thì bác sỹ kết luận bé bị thiếu can xi, cho thuốc về nhà uống suốt hai tháng nhưng sức khỏe của bé Ngọc vẫn không tiến triển. Nghi ngờ con có chuyện chẳng lành, vợ chồng chị Phương vay mượn, đưa con ra Hà Nội thăm khám thì chết lặng khi nghe bác sỹ kết luận mắc bệnh teo não.

“Bác sỹ giải thích đây là một căn bệnh hiểm nghèo, không thể chữa trị ở trong nước. Nếu để lâu ngày thì não của con gái tôi sẽ bị vôi hóa, chết dần chết mòn, sống đời thực vật. Bác sĩ khuyên gia đình nên đưa con sang nước ngoài tìm kiếm cơ hội sống nhưng chi phí rất tốn kém, phải hàng tỉ đồng. Nhà tôi nghèo lắm, chẳng thể vay mượn đâu để cứu chữa cho con”, chị Phương kể trong nước mắt.

Niềm hi vọng dành trọn cho cậu con trai thứ hai nhưng bé Nam cũng có những triệu chứng tương tự. Đến tháng thứ 6, đứa trẻ cũng mới biết lật, thường xuyên quấy khóc, chỉ cần sốt nhẹ là lên cơn co giật.

Điều vợ chồng tôi lo sợ nhất cũng ập đến. Khi nghe bác sĩ kết luận thàng bé cùng chung số phận như chị gái, tôi đã ngã quỵ suốt nhiều ngày liền. Vợ chồng tôi biết phải làm thế nào để cứu con đây?” anh Hoàng Văn Kiểm (27 tuổi, bố hai đứa trẻ) nghẹn lời.

Chỉ mong gánh bệnh tật thay con.

Vợ chồng chị Phương kết hôn mới hơn 3 năm. Cuộc sống gia đình nhở phụ thuộc vào nghề lái xe tải thuê với mức lương 6 triệu đồng/ tháng của anh Kiểm cùng một sào ruộng. Từ ngày hai con mắc bệnh hiểm nghèo, chị Phương chỉ biết ở nhà túc trực, chăm sóc con. Bé Nam bệnh nặng hơn chị gái, thần kinh ảnh hưởng khiến chân tay co rút, liên tục quấy khóc, phải bế bồng trên tay suốt ngày đêm. Bé Ngọc dù đã hơn 2 tuổi nhưng suốt ngày chỉ nằm bất động một chỗ, ăn, ngủ và khóc.

Hai đứa con thơ đều mắc bệnh teo não từ 6 tháng tuổi, đôi vợ chồng nghèo đau đớn nhìn con héo úa từng ngày - Ảnh 3.

Chưa có nhà riêng, gia đình chị Phương đang ở chung cùng bố mẹ chồng

Hai chị em Ngọc không ăn được cơm, ít ăn cháo, chỉ uống sữa qua ngày. Bé Nam khi phát hiện bệnh cũng không còn khả năng bú sữa mẹ nên phải bỏ bú.

“Dù mang tiếng ở riêng nhưng ăn uống, mọi sinh hoạt còn trông chờ vào đôi bàn tay già yếu của bố mẹ chồng. Tiền lương của tôi hàng tháng chỉ đủ mua sữa cho con. Ngay đến tiền bỉm cũng không có mà mua cho con mặc trong mùa đông giá rét này thì vợ chồng tôi làm gì dám mơ ước đến chuyện chữa bệnh cho con.

Số phận thật bất công, bắt con tôi phải gánh bất hạnh. Con bệnh tật nên tôi không dám đi làm đâu xa. Chỉ cần một ngày không về nhà là tôi lại lo sợ sẽ không còn nhìn thấy hai con của mình. Giờ tôi chỉ ước có thể gánh bệnh tật thay hai con”, ôm con vào lòng, anh Kiểm bật khóc.

Chia sẻ với chúng tôi, bà Nguyễn Thị Nhàn (chi hội trưởng hội phụ nữ xóm 7) cho biết. Cùng một lúc hai đứa con thơ mắc bệnh hiểm nghèo nên gia đình chị Phương vô cùng khó khăn. Cuộc sống cả gia đình trông chờ vào nghề lái xe của chồng, chạy ăn từng bữa thì nói gì đến việc chữa trị cho con.

Hoàn cảnh bất hạnh của hai đứa trẻ đang rất cần sự đồng cảm, sẻ chia của độc giả xa gần.

Mọi đóng góp hảo tâm cho hai cháu bé xin vui lòng gửi về địa chỉ: chị Nguyễn Thị Phương, xóm 7, xã Quỳnh Mỹ, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An.

Hoặc số tài khoản của anh Kiểm (bố hai cháu bé) 0101001192339, tên TK: Hoàng Văn Kiểm, ngân hàng vietcombank, chi nhánh Quỳnh Lưu (Nghệ An). ĐT 0962593445.

Theo Nhã Hoàng/Afamily

Tin mới nhất

Tin cùng chuyên mục