Tắt

Thể thao khác

Đối đầu Mourinho & Pep: Kẻ thù… ngọt ngào

Mourinho và Pep sẽ quyết chiến với nhau - hẳn nhiên rồi, và xưa nay luôn như vậy. Nhưng giả sử Mourinho... không buồn quyết chiến? Khi ấy, chính Pep sẽ phải gặm nhấm cái thành công vô vị.

 

Đối đầu Mourinho & Pep: Kẻ thù… ngọt ngào
Dù thắng hay thua trong cuộc đối đầu vào thứ Bảy này, Jose Mourinho vẫn có quyền kê cao gối mà ngủ, chẳng hề băn khoan về mức lương 13,8 triệu bảng/năm mà M.U phải trả cho ông trong suốt 3 năm. Tương tự, làm gì có chuyện mức lương cao nhất thế giới cho một HLV là 15 triệu bảng/năm mà Man City trả cho Pep Guardiola, cũng trong suốt 3 năm liền, bị ảnh hưởng bởi kết quả của trận derby thành Manchester!
 
Đừng nói thua trong một trận, kể cả họ thất bại trong cả mùa bóng, cũng chẳng hề gì. CLB mà muốn sa thải những quý ông ấy, cứ chiếu theo điều khoản bồi thường hợp đồng mà làm việc. Vấn đề chỉ là vì sao các CLB dù biết như thế, vẫn đành chịu phép? Đơn giản vì chẳng có quy luật nào bảo đảm được thành công trong bóng đá đỉnh cao. 
 
Thậm chí, người ta cứ phải dự trù tình huống xấu nhất, tức là chấp nhận nguy cơ thất bại, trước khi đặt bút vào bản hợp đồng. Thành công đâu thể cùng lúc đến với các “HLV siêu sao” ở Premier League, khi mà chỉ có một chức vô địch được đặt vào vòng cạnh tranh giữa Guardiola, Mourinho, Antonio Conte, Juergen Klopp, Arsene Wenger, Claudio Ranieri, Mauricio Pochettino, Ronald Koeman...
 
Bóng đá chuyên nghiệp chính là như vậy. Đấy không phải chiến tranh, theo kiểu chỉ có kẻ chiến thắng được quyền tồn tại. Bóng đá là thương mại, là kinh doanh, như người ta vẫn nói. Nhưng cần nói thêm: bóng đá là ngành kinh doanh có một không hai trên đời. Trong cái ngành này, tất cả cùng thua hoặc tất cả cùng thắng là chuyện bình thường. Càng lạ hơn nữa, khi bạn có thể kéo theo đối thủ, hoặc được đối thủ kéo theo, đề rồi cùng nhau chiến thắng!
 
Hàng năm, hàng tháng, thậm chí hàng tuần, ai thích quan sát trận địa kinh doanh đều dễ dàng đón nhận loại thông tin kinh điển: công ty này phải sáp nhập vào công ty nọ, hãng này nuốt trọn hãng kia. Khốc liệt như thế mới là kinh doanh, mới là “chiến tranh”, theo một mức độ nào đó. Còn trong bóng đá đỉnh cao, các siêu CLB chẳng bao giờ “thôn tính” nhau như vậy. Man City mà lụn bại, ví dụ như khi họ phải thi đấu ở bảng hạng Ba giữa lúc M.U làm “cú ăn ba” hoành tráng trong mùa bóng 1998/99, thì lấy đâu ra trận “derby Manchester” cực kỳ hấp dẫn, để... đôi bên cùng có lợi?
 
Các “siêu CLB” có vẻ cạnh tranh cực kỳ khốc liệt. Nhưng thật ra, họ đang nương nhau mà sống, mà làm giàu. Ở Scotland, chỉ có mỗi Celtic làm mưa làm gió trong hàng chục năm. Đấy là nguyên nhân lớn nhất khiến giải Vô địch Scotland gần như “chết yểu”, và Celtic chẳng bao giờ giàu!
 
Những gì chúng ta đang nói, có thể vận vào các HLV siêu đẳng, như cặp Mourinho - Guardiola mà giới hâm mộ Premier League phải xôn xao bàn tán trong những ngày này? Ít ra, cũng phải có chỗ tương tự. Chắc chắn “derby Manchester” sẽ không được nói nhiều như hiện thời nếu đây không tình cờ là cuộc tái ngộ giữa Pep và Mourinho. Tùy theo khả năng phóng bút, người ta gọi đấy là hai “kỳ phùng địch thủ”, hai “cựu đồng minh nay thành kẻ thù vĩ đại”... Sao cũng được. Những hãy hình dung: nếu không có “nam Mộ Dung” thì “bắc Kiều Phong” còn có chỗ nào đáng nói, đáng bàn?
 
Họ sẽ quyết chiến với nhau - hẳn nhiên rồi, và xưa nay luôn như vậy. Quyết chiến từ trong ra ngoài sân cỏ, từ trận địa chuyên môn cho tới võ mồm, thôi thì đủ kiểu. Kẻ thắng người thua thế nào là còn tùy vào từng lúc cụ thể. Nhưng giả sử Mourinho... không buồn quyết chiến? Khi ấy, chính Pep sẽ phải gặm nhấm cái thành công vô vị. Đời này mà không có Mourinho, chưa chắc Pep đã được trả đến 15 triệu bảng/năm!

Theo Kinh Thi/Bongdaplus.vn

Đối đầu Mourinho & Pep: Kẻ thù… ngọt ngào
Dù thắng hay thua trong cuộc đối đầu vào thứ Bảy này, Jose Mourinho vẫn có quyền kê cao gối mà ngủ, chẳng hề băn khoan về mức lương 13,8 triệu bảng/năm mà M.U phải trả cho ông trong suốt 3 năm. Tương tự, làm gì có chuyện mức lương cao nhất thế giới cho một HLV là 15 triệu bảng/năm mà Man City trả cho Pep Guardiola, cũng trong suốt 3 năm liền, bị ảnh hưởng bởi kết quả của trận derby thành Manchester!
 
Đừng nói thua trong một trận, kể cả họ thất bại trong cả mùa bóng, cũng chẳng hề gì. CLB mà muốn sa thải những quý ông ấy, cứ chiếu theo điều khoản bồi thường hợp đồng mà làm việc. Vấn đề chỉ là vì sao các CLB dù biết như thế, vẫn đành chịu phép? Đơn giản vì chẳng có quy luật nào bảo đảm được thành công trong bóng đá đỉnh cao. 
 
Thậm chí, người ta cứ phải dự trù tình huống xấu nhất, tức là chấp nhận nguy cơ thất bại, trước khi đặt bút vào bản hợp đồng. Thành công đâu thể cùng lúc đến với các “HLV siêu sao” ở Premier League, khi mà chỉ có một chức vô địch được đặt vào vòng cạnh tranh giữa Guardiola, Mourinho, Antonio Conte, Juergen Klopp, Arsene Wenger, Claudio Ranieri, Mauricio Pochettino, Ronald Koeman...
 
Bóng đá chuyên nghiệp chính là như vậy. Đấy không phải chiến tranh, theo kiểu chỉ có kẻ chiến thắng được quyền tồn tại. Bóng đá là thương mại, là kinh doanh, như người ta vẫn nói. Nhưng cần nói thêm: bóng đá là ngành kinh doanh có một không hai trên đời. Trong cái ngành này, tất cả cùng thua hoặc tất cả cùng thắng là chuyện bình thường. Càng lạ hơn nữa, khi bạn có thể kéo theo đối thủ, hoặc được đối thủ kéo theo, đề rồi cùng nhau chiến thắng!
 
Hàng năm, hàng tháng, thậm chí hàng tuần, ai thích quan sát trận địa kinh doanh đều dễ dàng đón nhận loại thông tin kinh điển: công ty này phải sáp nhập vào công ty nọ, hãng này nuốt trọn hãng kia. Khốc liệt như thế mới là kinh doanh, mới là “chiến tranh”, theo một mức độ nào đó. Còn trong bóng đá đỉnh cao, các siêu CLB chẳng bao giờ “thôn tính” nhau như vậy. Man City mà lụn bại, ví dụ như khi họ phải thi đấu ở bảng hạng Ba giữa lúc M.U làm “cú ăn ba” hoành tráng trong mùa bóng 1998/99, thì lấy đâu ra trận “derby Manchester” cực kỳ hấp dẫn, để... đôi bên cùng có lợi?
 
Các “siêu CLB” có vẻ cạnh tranh cực kỳ khốc liệt. Nhưng thật ra, họ đang nương nhau mà sống, mà làm giàu. Ở Scotland, chỉ có mỗi Celtic làm mưa làm gió trong hàng chục năm. Đấy là nguyên nhân lớn nhất khiến giải Vô địch Scotland gần như “chết yểu”, và Celtic chẳng bao giờ giàu!
 
Những gì chúng ta đang nói, có thể vận vào các HLV siêu đẳng, như cặp Mourinho - Guardiola mà giới hâm mộ Premier League phải xôn xao bàn tán trong những ngày này? Ít ra, cũng phải có chỗ tương tự. Chắc chắn “derby Manchester” sẽ không được nói nhiều như hiện thời nếu đây không tình cờ là cuộc tái ngộ giữa Pep và Mourinho. Tùy theo khả năng phóng bút, người ta gọi đấy là hai “kỳ phùng địch thủ”, hai “cựu đồng minh nay thành kẻ thù vĩ đại”... Sao cũng được. Những hãy hình dung: nếu không có “nam Mộ Dung” thì “bắc Kiều Phong” còn có chỗ nào đáng nói, đáng bàn?
 
Họ sẽ quyết chiến với nhau - hẳn nhiên rồi, và xưa nay luôn như vậy. Quyết chiến từ trong ra ngoài sân cỏ, từ trận địa chuyên môn cho tới võ mồm, thôi thì đủ kiểu. Kẻ thắng người thua thế nào là còn tùy vào từng lúc cụ thể. Nhưng giả sử Mourinho... không buồn quyết chiến? Khi ấy, chính Pep sẽ phải gặm nhấm cái thành công vô vị. Đời này mà không có Mourinho, chưa chắc Pep đã được trả đến 15 triệu bảng/năm!

Tin mới nhất

Tin cùng chuyên mục