admin
Thành Viên
Lượt xem: 6.366
Ngày đăng: 12:19 ngày 11/01/2017

Nhưng trước khi tính thắng địch, ta phải tự thắng ta, đứa nào không tu chí, thẳng tay trảm quân, lệnh cắt lương thưởng để “tề gia” rồi mới tính “trị quốc, bình thiên hạ”. Khi lòng người đã yên, thiên hạ ủng hộ thì lo gì không thắng…chưa thắng thì hòa, quyết không được thua…, thua là mất hết, mất Tết.

Bọn quân Da Vàng hôm ấy tẩy trang màu da đỏ choẹt trở về Phượng Hoàng Trung đô sau trận đầu thua FLC Thanh Hóa, lòng người không vui.Có nội gián, bị lộ miếng đánh nên tráng sĩ họ Hoàng, tự Văn Bình phía FLC xứ Thanh chỉ cần nhấc chân dùng miếng đánh rót dầu, câu bóng qua đầu hàng hậu vệ là quân Da Vàng rối loạn và thua trận ngay tắp lự. Mình người lính già Minh Đức không lấp nổi yếu kém của đàn em, tiếc thay Nguyên Mạnh sau AFC Cup..còn ngái ngủ. Cả trận đánh 90 phút chỉ gói gọn trong vần "ài",(dài, trái, ngái) đá bóng dài, nơi cánh trái và hàng thủ thì ngái ngủ...

Đau thay, bao công rèn binh luyện tướng.

**
Trận tới, Đức Thắng đô đầu sẽ nghênh đón Vũ đại tướng, cầm đầu quân Tây đô chinh chiến tại sân Vinh. Thực ra, thắng hay thua cũng chỉ 3 điểm nhưng là lúc những chàng trai xứ Nghệ đọ súng, phía Tây đô là Vũ đại tướng, Quang Tình, Ngọc Mạnh… Trong đó, Quang Tình đã dứt áo ra đi mưu sinh, khi trở về không khỏi nao nao. Lần về lại quê nhà đánh nhau với SLNA, Vũ cũng cần khẳng định, trận thua vừa qua là do trọng tài.

Cổng Thành phía bắc, bọn trẻ trâu mãi hát đón những chàng trai Tây đô, trong đó lẫn mấy ông cũng là dân Nghệ bôn ba.

Ai cưỡi hạc bay lâu quá rồi
Để Đào Tấn phủ mãi đơn côi
Áo vàng đã cởi, không mặc lại
Mây trắng lượn hoài mãi chẳng thôi

Trong đó, ngồi ghế chỉ huy thì Quang Bảo và Văn Thịnh vốn là võ tướng chung lò, cùng bôn ba Vê- Lích bao năm qua. Nay số phận đưa Thịnh “đen” đọ sức lại với người anh em…Thực ra, xét về thế trận thì 2 bên khá ngang phân, cặp tiền vệ Anh Tuấn và Quang Tình của Tây đô có phần nhỉnh hơn vì đội Tình có tài cầm bóng, xốc thẳng nách trái nơi Sỹ Sâm chốt giữ. Quân xứ Nghệ có viên tướng thạo việc nhất là Phi Sơn vừa bị Tiến Thành của FLC đánh cho 1 đòn, chân cẳng cà nhắc.

Để khích tướng, Vũ đại tướng hỏi Chí Công, đao phủ của đội bóng phương Nam:
-Nghe bảo, mấy thằng tây của Da Vàng nhanh lắm.

 


-Dạ thưa, xem ra trình cũng chỉ như Henry, Nsi của ta, thậm chí còn làm bóng cho nhau không bằng. Bên họ lại không có người tiếp đạn, nếu cứ dùng đại bác nã từ xa thì khó lòng công thành của ta. Chí Công tự tin.

 


-Chắc trận này Ngọc Hải lại lùi về cố thủ, làm thế nào để chống Khắc Ngọc và Ngọc Toàn. Vũ đại tướng hỏi.
-Thưa tướng quân, dí một tây trước mặt Văn Khánh, Ngọc Hải còn thằng kia di chuyển 2 biên. Tôi đi trước, Anh Tuấn hỗ trợ sau…đánh nghiêng bên trái không có Phi Sơn leo biên, họ chỉ bắn ca-nông thì Bửu Ngọc nhàn. Đội Tình khá am hiểu quân xứ Nghệ khi bàn chuyện.
**
Lại nói chuyện quân xứ Nghệ, mới qua 1 trận cầm quân Vê-lích mà Đức Thắng đô đầu đã thấy khó. Dù biết tận này, quân XSKT.Cần Thơ nằm nhóm “lục đội” chơi 2 tây tuyến trên, nội binh cũng thường. Chưa kể dân binh Tây đô đang treo băng-rôn gây sức ép cho tướng Bảo, sau trận thua trước quân của Ngô Quang Sang, đành cố thúc thủ lấy điểm. “Khủng long” đô đầu thừa hiểu giữa sân Quang Tình sẽ gìm trận, không có quân xứ Nghệ đá nhanh, đánh nhanh…Quá hiểu nhau, nên làm thế nào để có 3 điểm là điều không dễ, máy dầu bốc chậm, đá chưa nóng đã phải nghĩ ăn Tết…khó quá, khó quá. Nhưng trước khi tính thắng địch, ta phải tự thắng ta, đứa nào không tu chí, thẳng tay trảm quân, lệnh cắt lương thưởng để “tề gia” rồi mới tính “trị quốc, bình thiên hạ”. Khi lòng người đã yên, thiên hạ ủng hộ thì lo gì không thắng…chưa thắng thì hòa, quyết không được thua…, thua là mất hết, mất Tết.

 

 

Catcosan Vinh (còn nhiều)